Mau Xuyên Công Lược: Nữ Phụ Có Độc

Chương 252

trước
tiếp

“Nói xem ngươi thấy cái gì? không ngại cứ nói, ngươi nhìn thấy gì?”

Tô Nhứ nhíu mi, trong ánh mắt là một nổi thương xót, “Tiểu nữ thấy một mảnh máu me.. Lại có nhiều, đó là thiên cơ không thể tiết lộ.”

“cô nương thật sự có bản lĩnh thông thiên sao?” Vẻ mặt Phong Quang biến đổi, trong giọng nói có ý tứ nửa tin nửa ngờ.

“Hai chữ thông thiên này không dám nhận, tiểu nữ chỉ là có linh cảm mạnh hơn so với người bình thường mà thôi.”

“Nếu như thế…” Phong Quang đưa mắt nhìn cố Ngôn ở bên cạnh, nàng cười nói: “Vậy Tô Nhứ cô nương có thể nhìn ra vị công tử bên cạnh ta đây có quan hệ như thế nào với ta không?”

Vẻ mặt cố Ngôn dịu dàng tươi cười ấm áp, cứ tùy ý Phong Quang đi, hắn cũng khôngxem mồm vào.

Nàng muốn trảo nghiệm bản lĩnh của Tô Nhứ, Tô Nhứ cũng không bực bội Phong Quang nghi ngờ mình, ngược lại bình tĩnh giơ tay lên, bấm đốt hai ngón tay một phen, rất nhanh nàng đã có kết quả, “Vị công tử này là thúc thúc của cô nương.”

“Ngươi đoán sai rồi.”

Tô Nhứ sững sờ, “Vị công tử này không phải là thúc thúc của cô nương sao?”

“không phải.” Phong Quang lắc đầu, tiện đà ôm cánh tay cố Ngôn, khuôn mặt nhỏ xinh đẹp như hoa đào, tươi cười như hoa nở, “Hắn là tướng công của ta.”

Thân mình cố Ngôn cứng đờ.

Tô Nhứ không chút hoang mang, nàng dùng giọng điệu tràn đầy khoan dung nói: “cônương nếu không thích tiểu nữ, cũng không cần làm ra bộ dạng này để chọc tức tiểu nữ.”

“Ai nói là ta giả bộ? Hắn vốn là tướng công của ta.” Phong Quang đưa tay níu lấy áo cố Ngôn, kéo thấp đầu hắn xuống, mạnh mẽ hôn lên môi hắn.

cố Ngôn chỉ cảm nhận được bờ môi mềm ấm áp lên môi mình, thậm chí còn có một cái lưỡi thơm nóng liếm lên môi, cả người hắn cứng ngắc, còn chưa kịp cảm nhận được nhiều lắm, nàng đã vội vã lùi lại.

Phong Quang tà ác liếm liếm khóe miệng, ngón trỏ điểm nhẹ giữa môi, nhỏ giọng nói: “Ngươi thấy ta sẽ làm chuyện này với thúc thúc của ta sao?”

Tô Nhứ đờ người ra.

Quần chúng vây xem đồng loạt trợn mắt há mồm.

Cho dù phong tục dân cư nơi này rộng thoáng, nhưng chuyện hôn môi trên đường cái này cũng là có một không hai.

“Phong Quang.” cố Ngôn thấp giọng quát, khó có khi người dịu dàng như hắn cũng có lúc kìm nén tức giận.

Phong Quang cười ngọt ngào, nàng vô cùng thân thiết ôm cánh tay hắn, hành động như một tiểu nữ nhân yêu mến phu quân mình, “Tướng công chàng không phải đã nói muốn dẫn ta đi tửu lâu tốt nhất để ăn cơm sao? Ta đói bụng, chúng ta bây giờ đi đi.”

Giọng nói ngọt đến ngấy đó của nàng, những người khác có lẽ cảm thấy không có gì, còn không chừng đang hâm một nam nhân này có tiểu kiều thê xinh đẹp như vậy đâu, nhưng trong lòng cố Ngôn lại khó mà nói nên lời, bởi vì hắn đã gặp qua bộ dạng nàng lúc bình thường phong lưu nhàn rỗi.

Đúng vậy, nàng không phải yêu nhất là đùa giỡn nam nhân sao?

“Được, vi phu mang nàng đi ăn cơm.” cố Ngôn mỉm cười tao nhã, nâng tay sờ sờ đỉnh đầu nàng, mềm dịu nói: “Nương tử, chúng ta đi thôi.”

Phong Quang bị hắn nắm tay đi ra khỏi đám đông, trong lòng nàng đột nhiên cảm thấy không ổn.

Quả nhiên, đi vào trong một ngõ nhỏ không người, cố Ngôn liền ép nàng vào một góc, khóe môi cong lên, “Bệ hạ, thần cần một lời giải thích.”

“Giải thích?” Phong Quang làm bộ như khó hiểu, “Ta là quân, ngươi là thần, ta chạm ngươi thì ngươi vinh hạnh, vương thúc, ngươi muốn giải thích gì đây?”

“Bệ hạ, vứt bỏ quan hệ quân thần, ta là vương thúc của bệ hạ.”

“Trước quân thần, hay là trước luân lý? Vương thúc thay ta quản lý triều chính nhiều năm như vậy, ta muốn nghe đáp án của ngươi.”

“Thời điểm khác nhau, đáp án cũng sẽ khác.”

Phong Quang rút tay ra khỏi tay hắn, nàng dựa vào vách tường, cà lơ phất phơ nói: “Vương thúc, ngươi cũng không mang họ Hạ, chung quy không phải là người trong hoàng thất, đợi trẫm đủ mười tám, cầm lại quân quyền, trẫm nếu muốn cách chức ngươi, ngươi sẽ đối với trẫm thế nào? Trẫm muốn nạp ngươi làm hoàng phu, ngươi lại đối với trẫm như thế nào?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.